Pisces

RSS
"Bất ngờ như vậy đó,
…khi mắt anh thức dậy 

Mùa hoa đầu tiên em biết dưới vòm trời…”

"Bất ngờ như vậy đó, …khi mắt anh thức dậy
Mùa hoa đầu tiên em biết dưới vòm trời…”

"Thu rất thật thu là khi chớm đông sang

Em rất thật em là lúc em hoang mang lựa chọn

Anh rất thật anh là lúc anh biết ra đi nhẹ gọn

Để tránh cho em bớt một lời chào

Và bớt cho đời một chút gió lao xao…”

- Phú Quang



Photo by nguyenrom

"Thu rất thật thu là khi chớm đông sang

Em rất thật em là lúc em hoang mang lựa chọn

Anh rất thật anh là lúc anh biết ra đi nhẹ gọn

Để tránh cho em bớt một lời chào

Và bớt cho đời một chút gió lao xao…”

- Phú Quang

Photo by nguyenrom

Sep 6
Em không rõ có ai giống như mình không, nhưng trước khi chìm vào giấc ngủ, em lại hay nhớ được giấc mơ của ngày trước.
Khi sắp rơi vào một giấc mơ khác, đôi lúc em nhớ lại một vài kỉ niệm, nói đúng hơn là một vài khoảnh khắc trong quá khứ. Cứ như là đi ngược lại thời gian, vài chuyện tưởng đã quên mà khi say ngủ chợt nhớ, vài chuyện có thể vì không muốn quên mà tua đi tua lại trong đầu.
Có lúc em nhớ tới đêm giao thừa với mối tình đầu tiên, em đã hôn anh ấy, hôn cả những e ấp về tương lai nào đó với nhau, cuối cùng cũng vỡ tan như pháo hoa trên bầu trời. 
Có lúc em nhớ tới những nẻo đường đã đi cùng anh, chúng ta đã đi rất nhiều, rất nhiều. Hoặc giả em đã đi qua chúng một mình đã nhiều, nhớ anh quá nhiều, khiến em không tài nào quên được. Em thấy mình nhắm mắt cười trong gió, những tán cây bên đường lào xào, có anh hay không thực em cũng không dám chắc.
Rồi em thấy anh trong một đám cưới nào đó, đám cưới mà em chưa từng dự, chưa từng đi ngang qua. Nhưng em thấy rất rõ, anh mặc áo vest màu đen, anh nắm hai bàn tay ra trước, và cười rất tươi…
Một tối nào đó em nghĩ nhiều hơn về em, em mơ thấy mình ở một vùng đất mới, tự do tự tại. Em thấy những đồng cỏ hoa xanh ngát, em cứ đi mãi đi mãi…lúc thì trên một chuyến tàu chậm, lúc lại nán lại ngắm nghía đại dương, đôi khi kết thúc bằng một cú hẫng,…

Mới đêm qua thôi, em mơ em cùng một kẻ mới quen lang thang trên đường. Gã ăn mặc cẩu thả, dẫm gót chân lên giày da, vừa nhìn em vừa ngượng ngùng gãi đầu. Hai người vừa đi vừa nói chuyện gì không rõ, chỉ nhớ rất dễ chịu. Ngày hôm nay gặp gã, em cười với gã nhiều hơn, và gã không hay biết gì.

Nhưng gã đàn ông ấy - giống như anh, em muốn chạm tay vào trán gã xóa đi cái nhíu mày căng thẳng, muốn đưa tay áp lên má gã lấy hơi ấm, là kiểu người em vừa thương vừa muốn được dựa vào, là một trận cuồng phong sẽ cuốn em vào nơi tối tăm nhất em không muốn đến: tình yêu.

Em đã hết ảo vọng về tình yêu, nhưng em biết thứ tình cảm ấy vẫn lớn lên như cỏ khô, tưởng chết mà không chết, tưởng buồn mà vẫn xanh ngắt, tưởng sức sống mãnh liệt mà một ngày héo úa…
Nhưng em lại chỉ muốn tất cả như một giấc mộng giản đơn. Hiện-thực-chạm-tay-là-vỡ. Giấc mơ thì khác, sáng mở mắt ra thấy dễ chịu, đủ để khi gặp nhau em sẽ cười tươi hơn, dịu dàng hơn với gã. Gã sẽ yêu em hoặc thôi nhìn em ngớ ngẩn. 

Còn em trở về với thực tại, đêm về lại mơ…

Em không rõ có ai giống như mình không, nhưng trước khi chìm vào giấc ngủ, em lại hay nhớ được giấc mơ của ngày trước.
Khi sắp rơi vào một giấc mơ khác, đôi lúc em nhớ lại một vài kỉ niệm, nói đúng hơn là một vài khoảnh khắc trong quá khứ. Cứ như là đi ngược lại thời gian, vài chuyện tưởng đã quên mà khi say ngủ chợt nhớ, vài chuyện có thể vì không muốn quên mà tua đi tua lại trong đầu.
Có lúc em nhớ tới đêm giao thừa với mối tình đầu tiên, em đã hôn anh ấy, hôn cả những e ấp về tương lai nào đó với nhau, cuối cùng cũng vỡ tan như pháo hoa trên bầu trời.
Có lúc em nhớ tới những nẻo đường đã đi cùng anh, chúng ta đã đi rất nhiều, rất nhiều. Hoặc giả em đã đi qua chúng một mình đã nhiều, nhớ anh quá nhiều, khiến em không tài nào quên được. Em thấy mình nhắm mắt cười trong gió, những tán cây bên đường lào xào, có anh hay không thực em cũng không dám chắc.
Rồi em thấy anh trong một đám cưới nào đó, đám cưới mà em chưa từng dự, chưa từng đi ngang qua. Nhưng em thấy rất rõ, anh mặc áo vest màu đen, anh nắm hai bàn tay ra trước, và cười rất tươi…
Một tối nào đó em nghĩ nhiều hơn về em, em mơ thấy mình ở một vùng đất mới, tự do tự tại. Em thấy những đồng cỏ hoa xanh ngát, em cứ đi mãi đi mãi…lúc thì trên một chuyến tàu chậm, lúc lại nán lại ngắm nghía đại dương, đôi khi kết thúc bằng một cú hẫng,…

Mới đêm qua thôi, em mơ em cùng một kẻ mới quen lang thang trên đường. Gã ăn mặc cẩu thả, dẫm gót chân lên giày da, vừa nhìn em vừa ngượng ngùng gãi đầu. Hai người vừa đi vừa nói chuyện gì không rõ, chỉ nhớ rất dễ chịu. Ngày hôm nay gặp gã, em cười với gã nhiều hơn, và gã không hay biết gì.
Nhưng gã đàn ông ấy - giống như anh, em muốn chạm tay vào trán gã xóa đi cái nhíu mày căng thẳng, muốn đưa tay áp lên má gã lấy hơi ấm, là kiểu người em vừa thương vừa muốn được dựa vào, là một trận cuồng phong sẽ cuốn em vào nơi tối tăm nhất em không muốn đến: tình yêu.
Em đã hết ảo vọng về tình yêu, nhưng em biết thứ tình cảm ấy vẫn lớn lên như cỏ khô, tưởng chết mà không chết, tưởng buồn mà vẫn xanh ngắt, tưởng sức sống mãnh liệt mà một ngày héo úa…
Nhưng em lại chỉ muốn tất cả như một giấc mộng giản đơn. Hiện-thực-chạm-tay-là-vỡ. Giấc mơ thì khác, sáng mở mắt ra thấy dễ chịu, đủ để khi gặp nhau em sẽ cười tươi hơn, dịu dàng hơn với gã. Gã sẽ yêu em hoặc thôi nhìn em ngớ ngẩn.
Còn em trở về với thực tại, đêm về lại mơ…

"Đôi khi, đôi khi anh cứ đáp xuống như từ trên trời
Thà rằng anh bay đi, đi mãi đi thôi…
.
.
Anh, hỡi con quỷ dưới ngầm, hay anh trên trời
Sao chẳng tan đi, đi mãi?
Đừng thấm ướt, nỗi khô kiệt tháng Bẩy, chiếc hôn bỏ quên ấy,
nỗi mong một tình thường
Đừng thấm em bằng giọt mưa xanh bóng anh…”

"Đôi khi, đôi khi anh cứ đáp xuống như từ trên trời
Thà rằng anh bay đi, đi mãi đi thôi…
.
.
Anh, hỡi con quỷ dưới ngầm, hay anh trên trời
Sao chẳng tan đi, đi mãi?
Đừng thấm ướt, nỗi khô kiệt tháng Bẩy, chiếc hôn bỏ quên ấy,
nỗi mong một tình thường
Đừng thấm em bằng giọt mưa xanh bóng anh…”

"Tôi đã yêu đã yêu như chết là hạnh phúc,
tôi đã quên mình, chỉ để nghĩ về anh.

Người đàn bà giấu đêm vào trong tóc,
còn điều chi em mải miết đi tìm…

Tôi đã đến cùng anh, và tôi biết
Anh cũng là như mọi người thôi
Nhưng chưa hết cuộc yêu tôi đã hiểu,
anh-ám-ảnh-tôi trọn một kiếp người!!

Mênh mông quá… khoảng trống này ai lấp?
Khi thanh âm cũng bất lực như lời…”

- Khúc mùa thu - Hồng Thanh Quang

"Thời ấy chúng mình còn trẻ,
.
chẳng có điều gì làm em sợ cả
.
ngoại trừ sự dịu dàng của anh…”

"Thời ấy chúng mình còn trẻ,
.
chẳng có điều gì làm em sợ cả
.
ngoại trừ sự dịu dàng của anh…”

"Tim tan nát cứ để tim tan nát,
em cần gì phải trọn vẹn đâu…
Hãy phó mặc em cho số phận,
thì em mới có thể bay xa”

"Tim tan nát cứ để tim tan nát,

em cần gì phải trọn vẹn đâu…

Hãy phó mặc em cho số phận,

thì em mới có thể bay xa”

"And I feel just like I’m living someone else’s life
It’s like I just stepped outside
When everything was going right

And I know just why you could not
Come along with me
‘Cause this was not your dream
But you always believed in me…”

"And I feel just like I’m living someone else’s life
It’s like I just stepped outside
When everything was going right

And I know just why you could not
Come along with me
‘Cause this was not your dream
But you always believed in me…”

"Nhớ lại ngày hạnh phúc,
nhớ bằng lòng nát mục.
.
em giương cánh cung,
em không còn hiền dịu…
.
Đi đường nào trong nắng hanh,
em mang nhưng kỉ niệm nào về anh?!
.
.
cứ buông dây cung,
rồi ta đành…
.
rồi
.
ta
.
đành…”

"Nhớ lại ngày hạnh phúc,
nhớ bằng lòng nát mục.
.
em giương cánh cung,
em không còn hiền dịu…
.
Đi đường nào trong nắng hanh,
em mang nhưng kỉ niệm nào về anh?!
.
.
cứ buông dây cung,
rồi ta đành…
.
rồi
.
ta
.
đành…”

MÙA CÔ DÂU- CHÚ RỂ RỚT BÊN CẦU

Đã từng thuộc về nhau cả từng hơi thở
Chiếm trọn giấc mơ hằng đêm
Giọt nước mắt đã từng vụn vỡ
thót mềm nơi tim

Đã từng tin những hứa hẹn say mèm
Về lúc bạc đầu hai đứa
Đã từng rút ruột vẽ bằng hơi thở
tiếng bi bô con núp cửa ra oà

Đã từng tin về một cuộc tình già
Tin như mùa Xuân đến khi Đông giá đi qua
Khó khăn chỉ coi như cơn hắt hơi sổ mũi
Có ngờ đâu, mái ấm hoá hiên nhà

Bởi cuộc đời này còn có những ngã ba
Bởi trái tim nào cùng đôi lần mềm yếu
Bởi người dễ say hay bởi vì độ rượu?
Giữa đôi lần chớp tắt mà tan

Ta như kẻ lội sông đánh rơi mất vàng
Ly cà phê chưa khi nào đắng thế

Ta không tiếc người đi,
ta chỉ tiếc về một thời như thế
cơn mưa rào tuổi trẻ
chẳng quay về

Sớm nay mưa ghé hiên nhà
Mưa mảnh giọng ca em nhỏ
Chuyện chưa xa
Mà ngoảnh lại mắt ngợp trùng là gió

Mùa Xuân đã về rồi đó
Chỉ là không còn nhau…
Mùa Cô Dâu
Chú Rể rớt bên cầu

Hoàng Anh Tú

  • Tại sao lại xuất hiện?

tháng bảy...em ở đầu tháng bảy năm nay hét lên với cuối tháng bảy năm trước cả năm dài chứ không phải vài thước sao vẫn để nước mắt chảy ra. .sao vẫn hành em bằng nỗi nhớ người ta bằng cả mớ những vụn dịu dàng khác ân cần dẫu ngủ quên hốc hác tìm cách trở về sau chừng ấy tháng năm. .thôi thì đành tháng bảy ghé thăm…

tháng bảy.
.
.
em ở đầu tháng bảy năm nay 
hét lên với cuối tháng bảy năm trước 
cả năm dài chứ không phải vài thước 
sao vẫn để nước mắt chảy ra. 
.
sao vẫn hành em bằng nỗi nhớ người ta 
bằng cả mớ những vụn dịu dàng khác 
ân cần dẫu ngủ quên hốc hác 
tìm cách trở về sau chừng ấy tháng năm. 
.
thôi thì đành tháng bảy ghé thăm…

Tháng Sáu trời buồn, tháng Sáu riêng em,
bầy chim sẻ hiên nhà bay mất,
.
.
như anh,
.
.
.
…như anh.

Tháng Sáu trời buồn, tháng Sáu riêng em,
bầy chim sẻ hiên nhà bay mất,
.
.
như anh,
.
.
.
…như anh.

Jun 5

Tháng Sáu,
mưa,
mưa..
.
.
.

Giá trời đừng mưa,
và em đừng nhớ.

Trời không mưa,
và em không nhớ,
Em còn biết làm gì?!…

Jun 4

Em vẫn xin mưa giăng kín đường về…

Em nhớ suốt đời mưa - tháng - Sáu!!…