Mơ…
Đêm qua em có một giấc mơ, trong giấc mơ ấy có anh.
Em đã khóc rất nhiều, tình dậy mắt vẫn rưng rưng, gối đẫm nước mắt.
Trong mơ anh ở rất gần em, em đã không dám nhìn vào mắt anh, chỉ xin được cầm bàn tay anh.
Em nói cho em cầm tay anh, em đã quên mất nó thế nào, cho em chạm vào những ngón tay dài ấy.
Trong mơ em đã khóc, em hiểu nỗi nhớ anh mênh mông như biển lớn, hiểu nỗi lòng hướng về anh vẫn chưa ngừng khắc khoải.
Tỉnh giấc em nhận được nỗi đau từ hiện thực còn đáng thương hơn bao giờ…
Em vẫn còn yêu anh…
Giá mà anh hiểu được ôm một trái tim đau là như thế nào.





